Làm sao để “chạy đường dài” trong thị trường?

Có những cái đơn giản nhưng khó làm, vì nó trái ngược với ham muốn của bản thân. Ví dụ như mình trình bày sau đây. Nhưng nếu làm được, nó sẽ giảm thiểu thua lỗ rất tốt.

– Cái lý thuyết đa dạng hóa danh mục đầu tư mà bạn đem áp dụng cho coin thì chỉ có chia tài khoản. Đối với thị trường này, muốn “an toàn” hơn. Chỉ nên giao dịch mỗi Bitcoin. Rải đều vốn cho nhiều Altcoin về hình thức khá hấp dẫn. Vì biến động Altcoin khá ngon. Nhưng thời điểm nào là câu hỏi cực kỳ khó. Cái cá mập muốn là đô, chứ không phải mớ Altcoin của bạn.

– Phải có được sự nhất quán càng ngày càng vững chắc hơn trong hệ thống giao dịch vốn đã được bạn nếm trải qua nhiều lần cắt lỗ. Tất cả những yếu tố trên đều quan trọng. “sự nhất quán” + “hệ thống giao dịch” + “sự nếm trải”. Kỳ livestream trước, mình dành hơn 1 tiếng nói về cái này. Nhưng mình nghĩ ít bạn hiểu. Vì người ta không thích “xác suất”, người ta thích một lý do rõ ràng cho từng trường hợp. Đó là điều không thể.

– Có một cái quan trọng không kém. Mà sau này chính mình mới nhận ra. Đó là thừa nhận sự thất bại của bạn trong cộng đồng. Vì điều đó nó chứng minh bạn hiểu ra bản chất của việc giao dịch là gì. Bạn cảm thấy thỏa mái khi nói về thất bại của mình cũng giống như cách bạn thỏa mái khi vừa khoe xong một lệnh lãi vậy. Đạt đến chỗ đó, nghĩa là bạn không bị cái sĩ diện làm cản trở khả năng tiếp cận một quyết định khách quan. Còn không thì cứ mãi tiếp tục rơi vào cái vòng luẩn quẩn của cảm xúc. Đi tìm thứ gì đó để cảm thấy mình hơn người, chứ không phải đi tìm một cái “nghề” để sinh lời.

– Tốt nhất vẫn nên đứng ngoài những phong trào. Hay mình nói thế này, đối với thị trường tài chính, nên chơi với một đứa bạn tên là “sự bi quan” (dĩ nhiên trong cuộc sống thì không nên). Để từ đó nó giúp bạn giảm bớt cái kỳ vọng lại. Hay nói cách khác, theo phong cách chủ nghĩa hoài nghi: “xu hướng này là đúng, bởi vì chưa đến lúc nó sai!”. Và cái mà chúng ta chờ đợi là “đến lúc nó sai”.

– Bạn không cần phải xoắn lên khi nghe ai đó nói “thấy chưa! đã bảo mà! không nghe tao!”. Vì cái bạn tìm không phải nghe ai đó, mà là nghe sự kỷ luật của chính mình. Sự kỷ luật này nó dựa trên những điều mình đã nói ở trên, nếu không, nó chỉ là tên gọi khác của sự cố chấp.

Mình ở đây cũng hơn gần 4 năm rồi. Đã thấy rất nhiều người đến rồi đi. Mình tin, lý do chủ chốt là vì thiếu những điều mình nói ở trên. Điều khó khăn nữa là, khi bạn có được những điều đã nói ở trên đi nữa. Thì nó mới chỉ mở cánh cửa để bạn bước vào con đường giao dịch đúng nghĩa.

Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ!